Chỉ có thời gian mới hiểu được giá trị của tình yêu

00:38 |
Ngày xửa ngày xưa, có một hòn đảo – nơi có tất cả mọi cảm xúc sinh sống: Hạnh phúc, Nỗi buồn, Tri thức và những cái khác bao gồm cả Tình Yêu.

Một ngày kia, các cảm xúc được thông báo rằng hòn đảo sẽ chìm. Vì vậy tất cả đều đóng thuyền và rời đi, ngoại trừ Tình Yêu. Tình Yêu là người duy nhất ở lại. Tình Yêu muốn chống chọi đến giây phút cuốI cùng. Khi hòn đảo sắp chìm, Tình Yêu mới quyết định nhờ giúp đỡ.
Xem thêm…

Đừng thay đổi thể giới

00:30 |
Ngày xưa, có vị vua cai trị cả một vương quốc rộng lớn. Vào ngày nọ, ông quyết định đến thăm những vùng đất xa xôi của đất nước.
Khi quay trở về cung điện, nhà vua phàn nàn rằng chân của mình rất đau, bởi vì đây là lần đầu tiên ông phải đi một chặng đường dài như thế và những con đường mà ông đi qua đều gập ghềnh, đầy sỏi đá. Nhà vua ra lệnh cho tất cả mọi người trong vương quốc hãy bao phủ tất cả các con đượng lại bằng da của súc vật. Tuy nhiên, để làm được điều này phải cần hàng ngàn da cừu và tốn nhiều tiền của.

Một vị quan đại thần thong thái đã dũng cảm đến gặp nhà vua và nói: “Tại sao hoàng thượng lại phải tốn tiền và công sức vào những điều không cần thiết như thế? Tại sao ngài không cắt một miếng da cừu để bọc đôi chân của mình lại?”
Nhà vua rất ngạc nhiên trước những lời nói của vị quan đại thần này. Ông suy nghĩ một lúc và quyết định sai mọi người làm cho mình một đôi giày bằng da cừu.
Bài học rút ra từ câu chuyện này là: đôi khi trong cuộc sống, để biến thế giới này thành một nơi hạnh phúc, thì cách tốt nhất là nên thay đổi chính bản thân mình, trái tim mình, chứ đừng bao giờ bắt cả thế giới thay đổi theo ý muốn của bạn.
Xem thêm…

Free hugs - Có khi nào bạn cần một cái ôm chưa

00:22 |
Có một cô gái đi ngang một con đường nhỏ và thấy một chàng trai đeo tấm bảng với dòng chữ:''Free hugs''.Dòng chữ khiến cô gái bật cười và cho rằng đó là một gã ngớ ngẩn,đó không hẳn là suy nghĩ của riêng cô mà còn của nhiều người đi qua đường khác.
Mặc cho mọi người nhìn mình bằng ánh mắt ái ngại,chàng trai vẫn tươi cười và dang rộng vòng tay để chào đón mọi người tới ôm mình.

Cô chợt nghĩ:mình thì chả bao giờ cần đến cái ôm ấy của một gã trai xa lạ. Cô mỉm cười và bước đi.Nhưng sau cái lần gặp chàng trai ấy,gia đình cô đã gặp chuyện không may,cha cô làm ăn thua lỗ và gia đình cô lâm vào cảnh nợ nần chồng chất,cha cô túng quẫn quá đã tự vận,mẹ cô vì quá đau buồn nên lâm bệnh nặng,một mình cô cảm thấy thật bơ vơ và hụt hẫng,bỗng chốc mọi thứ dường như tan biến tất cả.
Cô cảm thấy mình cần một bờ vai của ai đó để tựa vào,rồi cô cứ bước và đến con đường nơi cô gặp chàng trai nọ,chàng trai vẫn ở đó và dang rộng vòng tay đón cô.Cô bước tới và chàng trai đón cô bằng một ánh mắt trìu mến và ôm cô vào lòng.Lúc này cô mới thấy cái ôm của chàng trai thật đáng quý biết bao...
Có bao giờ bạn cần một cái ôm như vậy không???
Xem thêm…

Người anh đần độn (hay chảy nước mắt)

00:14 |
Lúc nó ra đời, kế hoạch hóa gia đình quản rất ngặt, trong thôn chỉ có hai nhà có em bé. Một nhà nếu không trốn đi vùng khác thì bị phạt tiền, mỗi nó đường đường chính chính oe oe chào đời làm con cưng. Không phải vì nhà nó có quyền có thế mà là vì anh trai nó vốn mang bệnh não bẩm sinh, dân gian gọi là bệnh đần.

Mẹ nó cầm cây roi trên tay dọa anh nó:
"Vĩnh viễn không được lại gần em nghe chưa". Vì sợ anh làm hại nó nên mẹ cấm anh vào phòng của nó. Đến nỗi ăn cơm cũng bắt anh ấy ăn một mình trong căn phòng nhỏ. Anh hay lén lút ngồi xổm bên ngoài khung cửa sổ nhìn trộm nó, thấy em trai là anh sung sướng cười, nước bọt theo khóe miệng chảy xuống...

Xem thêm…

2 cha con và bát mì bò

00:04 |
Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách rất đặc biệt, một người cha và một người con

Nói đặc biệt là bởi vì người cha bị mù. Người con trai đi bên cạnh cẩn mẫn dìu người cha. Cậu con trai trạc mười tám mười chín tuổi, quần áo đơn giản, lộ rõ vẻ nghèo túng, nhưng từ cậu lại toát lên nét trầm tĩnh của người có học, dường như cậu vẫn đang là học sinh..


Xem thêm…

Tội ác là như nhau

23:54 |
Một người phụ nữ lo lắng bế con đến gặp bác sĩ phụ khoa và nói:

“Bác sĩ, tôi có một vấn đề nghiêm trọng và rất cần sự giúp đỡ của ông! Ông thấy đấy, con tôi còn chưa đến 1 tuổi và tôi lại đang mang thai một lần nữa. Tôi không muốn những đứa trẻ sinh ra quá gần nhau.

Suy nghỉ về “Ồ vậy thì” – bác sĩ hỏi – “cô muốn tôi làm gì?”

Người phụ nữ nói:

“Tôi muốn ông giúp tôi ngừng mang thai, tất cả là nhờ ông”.



Vị bác sĩ suy nghĩ một lúc, rồi ông nói với người phụ nữ:

“Tôi nghĩ rằng tôi có một giải pháp tốt hơn cho vấn đề của cô. Và còn bớt nguy hiểm cho cô….”

Cô gái mỉm cười, tin tưởng nghĩ rằng bác sĩ sẽ đáp ứng được yêu cầu của cô. Nhưng ông lại tiếp tục:

“Cô thấy đấy, để cô không phải chăm sóc 2 đứa trẻ cùng một lúc, thì hãy giết chết đứa trẻ cô đang bế trên tay. Bằng cách này, cô có thể nghỉ ngơi một thời gian trước khi đứa còn lại được sinh ra. Nếu chúng ta giết một trong hai đứa bé, thì không quan trọng là đứa nào phải không? Sẽ không có một mối nguy hiểm đe doạ nào cho cô nếu cô chọn đứa bé cô đang bế.”

Người phụ nữ kinh hoàng, mặt biến sắc:

“Không thể được thưa bác sĩ! Làm vậy thực sự là quá khủng khiếp! Thật dã man khi giết một đứa trẻ…”

“Tôi đồng ý” – bác sĩ trả lời.

“Nhưng mà khi đến đây và nhờ tôi thì có vẻ như cô chấp nhận được điều đó mà, vì vậy tôi nghĩ đó là giải pháp tốt nhất.”

Cô gái ôm chặt đứa bé trên tay, chào từ biệt bác sỹ ra về, và không mảy may nghĩ đến việc thực hiện điều mà cô vừa định làm cách đó ít phút…

Bác sĩ mỉm cười, nhận ra rằng ông đã giữ vững quan điểm của mình.

Ông đã thuyết phục được người mẹ rằng không có sự khác biệt nào trong việc giết chết một đứa trẻ đã được sinh ra và một đứa trẻ vẫn còn trong bụng mẹ.

Tội ác là như nhau! 

Đâu đó trong ông vang lên câu nói : nói rằng tôi phải hy sinh người khác vì lợi ích của bản thân mình. Nhưng “Tình người” ngăn tôi lại, và nói rằng tôi cần phải hy sinh bản thân mình vì lợi ích của người khác.
Xem thêm…

CHUYỆN "MẤT ĐIỆN" NƠI THÔN QUÊ NGÀY ĐÓ

06:37 |
Mất điện, nhà nhà kêu, người người than. Ngày xưa, mình cũng như mọi người khác cứ thấy mất điện là kêu tại ông thợ điện thế này, ông thợ điện thế kia chẳng cần biết nguyên nhân, chỉ biết là đã đóng tiền điện hàng tháng là phải có điện hàng ngày.

 Nơi thôn quê đâu có chuyện nhà có máy phát điện dự phòng như thành thị nên mới có chuyện mất điện đâm ra lại hay, cả nhà không tranh nhau xem tivi, bố mẹ không phải nhắc chúng tôi ngồi máy tính ít thôi không thì hỏng mắt. Ăn cơm sớm, đi ngủ sớm và có khi mấy mẹ con lại có dịp để trò chuyện cùng nhau ở vỉa hè đầy gió , nghe con kể chuyện trường, chuyện lớp, chuyện các bạn con ở lớp mầm non.


Mất điện không chỉ là nóng nực , đôi khi nó còn là những khoảnh khắc vui đùa thoải mái

Mất điện , mẹ đảo tay quạt cho các con. Cô con gái nhỏ hỏi :

- "Mẹ không ngủ ạ?"

- "Con ngủ đi, mẹ quạt cho con rồi mẹ ngủ". Mẹ vừa quạt vừa thấy nhớ ngày xưa, khi mẹ bằng tuổi các con bây giờ, mẹ cũng được bà ngoại của các con quạt cho mẹ ngủ, chỉ cần tay quạt hơi nhè nhẹ chút là mẹ lại "ngọ ngoạy".

Lúc đó mẹ nghĩ sao bà quạt yếu thế nhỉ, làm sao mà đủ mát? Mẹ đâu biết rằng bà đã quạt một lúc lâu và sau một ngày làm việc vất vả thì bà vừa mệt và tay thì đã mỏi nhừ. Giá mà quay lại ngày xưa thì chắc mẹ sẽ không thấy nóng và không cần bà phải quạt mới nằm ngủ nữa. Giờ mẹ quạt cho các con, mẹ thấy hạnh phúc vì được tự tay chăm sóc giấc ngủ cho các con của mình chứ không phải nhờ quạt điện hay điều hòa nữa.

Giờ đây tìm hiểu ngành điện mới hay những lúc mất điện thì người muốn có điện trở lại hơn ai hết chính là những người thợ điện. Họ chỉ muốn khắc phục sự cố một cách nhanh nhất, an toàn nhất để cấp điện cho người dân, không kể nằng mưa, đêm hôm, phải làm việc trong điều kiện khắc nghiệt, nguy hiểm.

Giờ đây khi sống trong thành phố, nơi mà nhà nhà đã mua máy phát điện dự phòng hoặc sẵn sàng chạy ngay đi thuê máy phát điện dùng tạm một vài ngày, trong lòng sao lại thèm có cảm giác mất điện như ngày xa xưa, được mẹ quạt tay đón gió trời và kể chuyện ru vào giấc ngủ.

Xem thêm…